chợt nghe lại bài hát thật hay, nó hay vì nó gắn với tuổi thanh xuân, tuổi trẻ, thời học sinh cấp 3 rất trong sáng
thế hệ 9x với ko điện thoại, thực ra là có, mà phải đến gần hết cấp 3 có cái đen trắng, đứa nào có điều kiện thì 2700, hoặc hơn thế
thời thơ ấu với những trò chơi dân gian
thời gian qua đi, bản thân vẫn vậy, nhưng giờ đây đã ở bên kia của thanh xuân, mọi thứ dần mất đi
nói mất đi cũng ko hẳn, vì vốn ko có gì
nhà nghèo là một cái tội, ko phải vì khó khăn vất vả, mà là vì nghèo nên ko thể như bạn bè, nghĩ xa nên ko dám nói lời thích bạn cùng lớp, và cũng chưa bao giờ có chuyện yêu đương gì hết
chọn đi theo một con đường đầy gian nan mà người đời nhiều người muốn vào, nhưng nếu có con cái, chắc là ko muốn cho vào chút nào vì vất vả, xa nhà quá.
tuổi thanh xuân cháy rực đã đến những ngày cuối cùng, mất hết mọi thứ, nhưng hi vọng là: có thể ko làm cho cuộc sống này tốt đẹp hơn nhưng cũng ko làm nó xấu đi, dù đã cố gắng và cố giữ mình hết sức có thể
giữ mình vì trách nhiệm với đất nước
giữ mình để cho cuộc sống được hài hòa hơn, để cho những đứa trẻ có thể sống vui vẻ hơn và nói ra những lời cần nói với bạn bè, để ko phải tiếc nuối như cuộc đời này
giữ cho bàn tay sạch ko khó, nhưng để cùng lúc giữ được nhưng thứ khác thì ko đơn giản
âu cũng là bản chất của loài người
rồi thì cát bụi lại về với cát bụi